Bộ phim Việt giờ vàng Bước Chân Vào Đời hiện đang là một chủ đề rất hot trên các nền tảng MXH và như nhiều phim giờ vàng khác, phản ứng của khán giả đa phần là tiêu cực. Từ cảnh quỳ gối xin việc gây tranh cãi vì bị cho là cường điệu, đến cách xây dựng nhân vật thiếu logic, nhiều tình huống bị nhận xét là làm quá để tạo drama, bộ phim không khó để trở thành đề tài bàn tán.
Đặc biệt, vai nữ chính do Quỳnh Kool đảm nhận lại là tâm điểm của phần lớn tranh luận. Từ tạo hình nhà nghèo mà chỉn chu thái quá, mái tóc luôn xõa trông phát mệt,… đến lối diễn quá cường điệu, nhân vật này bị nhiều khán giả cho là thiếu tự nhiên, khó đồng cảm. Nhưng công bằng mà nói, vấn đề không hoàn toàn nằm ở diễn viên, mà ở cách nhân vật được viết ra ngay từ đầu. Và đây cũng là điểm khiến Bước Chân Vào Đời không còn là trường hợp cá biệt. Bởi nếu nhìn lại loạt phim giờ vàng gần đây của VTV, dễ nhận ra một cảm giác chung: phim vẫn đều đặn lên sóng, vẫn có người xem, nhưng càng lúc càng thiếu đi sự mới mẻ. Những gì đang bị chê hôm nay, thực ra đã xuất hiện rất nhiều lần trước đó.

Quỳnh Kool và Huỳnh Anh trong Bước Chân Vào Đời
Phim mới liên tục lên sóng nhưng cách làm gần như không thay đổi
Trong vài năm trở lại đây, VTV vẫn duy trì nhịp phim khá đều đặn cùng nhiều dự án mới như Lằn Ranh, Đồng Hồ Đếm Ngược và gần đây nhất là Bước Chân Vào Đời. Nhìn qua, có thể thấy cố gắng làm mới: đề tài tài đa dạng hơn, nhịp phim nhanh hơn, thậm chí có cả những thử nghiệm dạng phim ngắn. Nhưng nếu theo dõi phản ứng của khán giả, sẽ thấy vẫn còn rất nhiều điểm hạn chế.
Đầu tiên là câu chuyện kéo dài theo kiểu càng về sau càng mệt mỏi. Xung đột không được giải quyết dứt điểm mà thường được lặp lại, khiến người xem có cảm giác mọi thứ đang được kéo ra cho đủ lượng. Điều này từng diễn ra ở Chúng Ta Của 8 Năm Sau (cũng do Quỳnh Kool đóng) bị bàn tán, chê bai gay gắt, và đến Bước Chân Vào Đời, cảm giác đó vẫn còn nguyên.
Tiếp theo là cách xây dựng nhân vật. Không khó để bắt gặp những tình huống mà nhân vật xử lý khá cực đoan, hoặc đưa ra quyết định khó hiểu, chỉ để đưa câu chuyện đi tiếp. Như trường hợp nhân vật của Quỳnh Kool trong Bước Chân Vào Đời, nhiều hành động không hề thuyết phục, mà như được đặt vào để tạo ra cao trào. Kết quả là 1 nhân vật ban đầu được khắc họa theo hình tượng độc lập, mạnh mẽ giờ chỉ toàn khóc, khóc và khóc.

Quỳnh Kool không khóc thì cũng xõa tóc rồi lại khóc trong Bước Chân Vào Đời
Ngoài ra, yếu tố gần gũi với đời sống, dễ tạo xu hướng – thứ từng là điểm mạnh của phim giờ vàng cũng đang bị lu mờ. Dù bối cảnh có thể là công sở hiện đại hay gia đình đô thị, nhưng cách xử lý vấn đề đôi khi lại thiếu tự nhiên, khiến người xem khó tìm thấy mình trong đó. Điều đáng chú ý là, những hạn chế này xuất hiện xuyên suốt nhiều phim, chứ không chỉ xảy ra ở một tác phẩm. Nghĩa là phim có thể khác nhau về lớp vỏ bên ngoài, nhưng cảm giác khi xem lại khá giống nhau. Và khi điều đó lặp lại nhiều lần, khán giả sẽ không còn mặn mà nữa.
Không thiếu rating, không thiếu phim nhưng thiếu “hiện tượng”
Một điều không thể phủ nhận là phim giờ vàng hiện nay vẫn có người xem. Các bộ phim như Đồng Hồ Đếm Ngược hay Bước Chân Vào Đời vẫn có khán giả ổn định, chứng minh thói quen xem truyền hình chưa biến mất. Nhưng xem là một chuyện, còn để lại dấu ấn lại là chuyện khác. Nếu nhìn vào giai đoạn gần đây, rất khó để gọi tên một bộ phim thực sự bùng nổ. Các phim có thể trở thành hiện tượng trong thời gian phát sóng, nhưng sau đó sẽ nhanh chóng lắng xuống. Tranh luận thường chỉ xoay quanh một vài chi tiết gây khó chịu, thay vì những câu chuyện đủ sức lan rộng.

Đồng Hồ Đếm Ngược khá tốt nhưng không thu hút truyền thông
Điều này khác với nhiều tác phẩm trước đây. Hương Vị Tình Thân (phát sóng 2021 – 2022) từng bị chê không ít, từ việc kéo dài đến những tình tiết gây ức chế, thậm chí chí ngay cả trang phục của Phương Oanh cũng trở thành chủ đề cực nóng bị chỉ trích xuyên suốt nhiều tháng trời. Bộ phim tạo ra tiếng vang rất lớn, nhân vật được bàn tán liên tục, vấn đề gây tranh cãi kéo dài qua nhiều tập, và khán giả gần như sống cùng phim trong suốt thời gian phát sóng. Xa hơn nữa, những cái tên như Về Nhà Đi Con, Sống Chung Với Mẹ Chồng, Người Phán Xử thậm chí còn vượt ra ngoài màn hình, trở thành chủ đề xã hội.
Còn hiện tại, phim giờ vàng lại đang ở một trạng thái đáng buồn: không quá tệ để quay lưng, nhưng cũng không đủ đặc biệt để được nhớ lâu. Khán giả vẫn xem, nhưng ít bàn luận hơn. Phim vẫn chiếu, nhưng khó tạo cảm giác chờ đợi. Và khi không còn những bộ phim đủ sức giữ chân khán giả, “giờ vàng” cũng đang mất đi ý nghĩa vốn có của nó.

Thời phim Việt giờ vàng trở thành hiện tượng đời sống đã qua rồi
Thậm chí, một điểm dễ nhận ra là vòng đời của phim ngày càng ngắn. Khi phim vẫn đang phát sóng, khán giả có thể bàn tán đôi chút, nhưng chỉ cần kết thúc là gần như biến mất khỏi các cuộc trò chuyện. Không còn cảnh trích đoạn phim bị cắt ra lan truyền khắp mạng xã hội, không còn những câu thoại trở thành xu hướng hay nhân vật được nhắc đi nhắc lại như một hiện tượng. Chú ý đến rồi đi nhanh, khiến phim khó tích lũy được sức nặng về lâu dài. Và khi mọi thứ dừng lại ở việc xem xong là thôi thì dù số lượng phim có nhiều đến đâu, cảm giác thiếu vắng một tác phẩm thực sự đáng nhớ vẫn là điều rất rõ ràng.
Có lẽ, điều khiến người xem cảm thấy chán nản không nằm ở một bộ phim cụ thể, mà cảm giác mọi thứ vẫn đang dậm chân tại chỗ. Khi một nhân vật như Thương của Quỳnh Kool trong loay hoay “bước chân vào đời” mà câu chuyện phía sau cũ kỹ đến quen thuộc, thì câu hỏi lớn hơn lại dành cho cả một khung giờ: phim vẫn đều đặn lên sóng, nhưng bao giờ mới thực sự “lớn” lên?

Những gì người ta nhớ về phim Việt giờ vàng dạo này chỉ toàn là Quỳnh Kool khóc hoặc Quỳnh Kool xõa tóc thôi
Ảnh: VTV








