Làn sóng tranh cãi xung quanh hình ảnh “tướng quân phủ phấn nền” chưa kịp lắng xuống, nam diễn viên Trương Lăng Hách lại tiếp tục bị gán thêm nhãn “yếu ớt” sau một sự cố gây chấn động dư luận.
Ngày 27/4, một đoạn video hậu trường bộ phim cổ trang Quy Loan lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội. Trong clip, nam diễn viên cao 1m90 hai lần cố chống tay đứng dậy nhưng đều thất bại, cuối cùng phải nhờ đồng nghiệp Lâm Doãn cùng nhiều nhân viên đoàn phim dìu đỡ mới gượng được.

Sau sự cố, phía công ty quản lý của Trương Lăng Hách nhanh chóng phát thông cáo, giải thích rằng đây là hệ quả của việc tiêu hao thể lực quá mức trong các cảnh võ thuật cường độ cao kết hợp với việc không kịp bổ sung đường, dẫn đến tình trạng hạ đường huyết nhẹ. Bản thân nam diễn viên cũng lên tiếng qua mạng xã hội, ví von sự cố như việc bị bong gân khi chơi bóng, khẳng định không có gì nghiêm trọng.
Tuy nhiên, những lời giải thích này không những không xoa dịu được dư luận mà còn khơi dậy một cuộc thảo luận sâu rộng hơn.
Từ kỹ sư điện đến “kiến trúc nhan sắc”
Trương Lăng Hách không phải xuất thân từ trường nghệ thuật. Trước khi bước chân vào showbiz, anh là sinh viên ngành kỹ thuật điện của Đại học Sư phạm Nam Kinh điển hình của một học sinh khoa học kỹ thuật xuất sắc. Thời đại học, cân nặng của anh từng lên đến gần 90 kg, vóc dáng hoàn toàn khỏe mạnh, rắn chắc.

Khi được một nhà quản lý phát hiện và mời gia nhập làng giải trí, để đáp ứng tiêu chuẩn ngoại hình cho vai nam chính trong các bộ phim thần tượng, anh bắt đầu quá trình kiểm soát cân nặng vô cùng khắc nghiệt. Hai tháng chỉ ăn rau luộc, giảm hơn 15 kg, duy trì tỷ lệ mỡ cơ thể quanh mức 10% một con số thấp hơn gần một nửa so với ngưỡng bình thường của nam giới trưởng thành.

Đây không phải lần đầu xuất hiện những dấu hiệu đáng lo ngại. Trước đó, trong một đoạn hậu trường khác, Trương Lăng Hách đã cần người đỡ khi bước xuống xe, thậm chí phải nhảy một chân vì đôi chân không đủ sức đỡ toàn thân. Những chi tiết rời rạc ấy ghép lại thành một bức tranh đáng báo động: Một nam giới đang ở độ tuổi thanh xuân, tại sao lại liên tiếp không đủ sức để đứng thẳng?
Câu trả lời có lẽ nằm ở chính những con số đã nêu. Một cơ thể với BMI 15,9, khoác lên mình bộ cổ phục nặng nề, thực hiện các cảnh dây đai thao tác liên tục, đánh đấm kịch liệt, rồi lại thức xuyên đêm theo lịch quay đó là công thức hội tụ đủ mọi nguy cơ sức khoẻ.

Nhiều người cho rằng, bảo vệ sức khoẻ cơ bản cho diễn viên không chỉ là vấn đề nhân đạo đó còn là yêu cầu chuyên môn để bảo đảm chất lượng tác phẩm.
Dư luận chia rẽ, ngành phim đứng trước gương
Phản ứng của cộng đồng mạng sau khi clip lan truyền rất đa chiều. Một bộ phận chỉ trích anh vì thể chất kém, cho rằng một người đàn ông trẻ không nên yếu đến vậy. Số khác bày tỏ sự thương cảm và thấu hiểu, cho rằng đây là hệ quả tất yếu của những tiêu chuẩn thẩm mỹ méo mó trong ngành giải trí. Nhưng điều đáng chú ý hơn là cuộc tranh luận đã vượt khỏi phạm vi một cá nhân, trở thành cuộc tổng kiểm điểm về môi trường làm việc của cả ngành phim ảnh.

Mô hình làm việc cường độ cao trong các đoàn phim từ lâu đã là điều ai cũng biết nhưng ít ai dám nói thẳng: Liên tục quay hơn mười tiếng mỗi ngày, lịch làm việc đảo lộn ngày đêm, diễn viên vừa kiệt sức vừa phải nhịn ăn để lên hình đẹp. Khi cơ thể bị đẩy đến giới hạn như vậy, tai nạn chỉ là chuyện sớm muộn.
Trường hợp của Trương Lăng Hách còn đặc biệt ở chỗ: Dù cơ thể đã gửi đi những tín hiệu cảnh báo, anh vẫn cố hoàn thành lịch quay trong ngày. Tinh thần cống hiến ấy đáng được ghi nhận, nhưng câu hỏi thực sự cần đặt ra là: tại sao hệ thống lại để mọi việc đến mức đó?

Trương Lăng Hách cũng nỗ lực thoát khỏi cái bóng “bình hoa di động”. Anh từng tham gia bộ phim tài liệu công ích Lăng Thám Tương Lai, xuất hiện hoàn toàn không trang điểm để khám phá các dự án năng lượng mới, vận dụng kiến thức kỹ thuật để phổ cập khoa học. Nghịch lý đó vừa chiều chuộng tiêu chuẩn ngoại hình khắc nghiệt của thị trường, vừa khao khát được nhìn nhận bằng năng lực thật chính là mâu thuẫn mà nhiều nghệ sĩ gia nhập làng giải trí theo con đường không truyền thống đang âm thầm chịu đựng.
Công ty quản lý cam kết sẽ “điều chỉnh lịch làm việc hợp lý hơn, ưu tiên sức khoẻ của nghệ sĩ”. Lời hứa ấy, nếu được thực hiện nghiêm túc, có thể là một điểm khởi đầu cho sự thay đổi. Nhưng để thay đổi thực sự diễn ra, cần nhiều hơn một tuyên bố từ một công ty quản lý. Cần cả ngành cùng đặt lại câu hỏi: giữa hình ảnh hoàn hảo trên màn ảnh và sức khoẻ thực sự của con người, đâu mới là ưu tiên?
Sức khoẻ không bao giờ là một lựa chọn có thể đánh đổi. Đó là nền tảng của mọi thành tựu trên phim trường hay trong cuộc sống.





