Nếu từng chơi Audition trong những năm tháng hoàng kim của game online Việt Nam, có lẽ nhiều người sẽ hiểu rằng đây chưa bao giờ chỉ là một trò chơi âm nhạc.
Chúng ta vào phòng, chọn bài hát, gõ những chuỗi phím rồi cố Perfect nhiều nhất có thể. Nhưng sau một thời gian, chuyện thắng thua dường như chẳng còn quan trọng đến vậy. Có những buổi tối, lý do duy nhất để bật máy, đăng nhập Audition đơn giản chỉ là muốn kiểm tra xem một cái nickname quen thuộc đã sáng lên hay chưa.

Ảnh: BroHaus
Ngày ấy, việc quen một người qua game mang cảm giác rất khác hiện tại.
Không có một trang cá nhân đầy ảnh để chúng ta xem trước. Không story, không video ngắn, thậm chí nhiều người còn chẳng sở hữu webcam. Hai người gặp nhau trong một phòng nhảy, nói vài câu, kết bạn rồi tối hôm sau lại tình cờ thấy nhau. Từ một vài dòng chat thành những cuộc trò chuyện kéo dài cả buổi. Từ nhảy không thành hôm nay đi học thế nào?, rồi chẳng biết từ lúc nào, đăng nhập game đã trở thành một cuộc hẹn.
Audition cũng khiến một thế hệ lần đầu hiểu rằng đồ ảo đôi khi có thể mang ý nghĩa rất thật. Một bộ quần áo đẹp, món phụ kiện mua bằng DEN, Couple, nhẫn đôi hay Wedding Party từng khiến không ít game thủ dành dụm và tính toán nghiêm túc. Nhìn lại thì tất cả chỉ là vài pixel trên màn hình, nhưng ở tuổi 15-17, chúng có thể quan trọng kinh khủng. Một chiếc nhẫn trong game đủ khiến người ta vui cả tuần. Thấy người kia nhảy cùng một người khác cũng có thể khiến chúng ta giận thật. Có những cuộc cãi nhau bắt đầu trong Audition rồi kéo sang Yahoo Messenger tới tận nửa đêm.

Ảnh: BroHaus

Ảnh: BroHaus
Điều thú vị là rất nhiều mối quan hệ khi ấy tồn tại gần như hoàn toàn bằng trí tưởng tượng. Chúng ta biết người kia thích bài hát nào, thường online lúc mấy giờ, ghét môn học gì, hôm nay bị bố mẹ mắng ra sao nhưng đôi khi lại chưa từng nhìn rõ khuôn mặt họ. Một tấm ảnh gửi qua Yahoo có thể phải chờ rất lâu mới tải xong. Một cuộc gọi điện thoại cũng đủ khiến cả hai chuẩn bị tinh thần từ trước. Còn chuyện gặp nhau ngoài đời đôi khi là một kế hoạch được nói suốt nhiều tháng nhưng cuối cùng chẳng bao giờ xảy ra.
Bây giờ, việc biết một người gần như trở nên quá dễ dàng. Chỉ cần vài phút, chúng ta có thể xem hàng trăm bức ảnh, biết họ đang ở đâu, thích gì, đi đâu cuối tuần trước và thậm chí đoán được phần nào cuộc sống của họ trước khi gửi câu chào đầu tiên. Mọi thứ nhanh hơn, thuận tiện hơn và rõ ràng hơn rất nhiều. Nhưng chính vì vậy, cảm giác chờ đợi một người xuất hiện dường như cũng hiếm dần.

Ảnh: BroHaus
Rồi những cậu bé, cô bé từng đứng cạnh nhau trong phòng Audition cũng lớn lên. Có những cặp thực sự gặp nhau ngoài đời, có người trở thành bạn bè, cũng có những nickname một ngày đột nhiên không bao giờ sáng lên nữa. Chẳng ai biết người ấy đã nghỉ game, đổi tài khoản hay đơn giản là bước sang một cuộc sống khác. Không có lời chia tay. Chỉ là một buổi tối chúng ta chờ mãi không thấy họ online, rồi hôm sau lại chờ. Vài tuần sau, chính chúng ta cũng dần đăng nhập ít đi.
Có lẽ đó mới là điều khiến Audition trở thành một ký ức đặc biệt. Chúng ta không chỉ nhớ những phím mũi tên, tiếng Perfect hay những bộ đồ từng ao ước. Chúng ta nhớ một thời mà chỉ cần nhìn thấy một nickname sáng lên cũng đủ khiến cả buổi tối trở nên đáng mong chờ. Và đôi khi, người từng khiến trái tim mình đập nhanh nhất lại là một người mà cho tới tận hôm nay, chúng ta vẫn chưa từng gặp ngoài đời.

Ảnh: BroHaus







