Nhắc đến tác phẩm này, khán giả thường nhớ tới Tôn Ngộ Không với phép thuật phi thường, hành trình thỉnh kinh đầy thử thách và các yêu quái có tạo hình đặc sắc. Tuy nhiên, phía sau ống kính còn hé lộ một chi tiết hậu trường đặc biệt từng được báo chí Trung Quốc nhắc lại nhiều lần: cả đoàn phim đã ăn chay theo gương Tôn Ngộ Không.
Chi tiết ấy lúc nghe qua có vẻ lạ, nhưng khi đặt vào ngữ cảnh ra đời của Tây Du Ký những năm 1980, nó cho thấy một tinh thần làm phim chăm chỉ, khổ công hiếm thấy.
Quay phim như hành hương giữa rừng xanh
Tây Du Ký được ghi hình trong điều kiện kỹ thuật và kinh phí còn hạn chế. Đoàn làm phim phải di chuyển liên tục qua nhiều vùng núi, hang động, thác nước, sa mạc, đôi khi ở những địa điểm hẻo lánh, cách khu dân cư hàng chục cây số. Việc ăn uống vì thế trở thành một bài toán không hề đơn giản.

Tây Du Ký được ghi hình trong điều kiện kỹ thuật và kinh phí còn vô cùng hạn chế. (Ảnh: Sohu)
Theo những chia sẻ được truyền thông Trung Quốc nhắc lại trong các bài hồi tưởng hậu trường, ăn chay là lựa chọn phù hợp nhất trong điều kiện khi đó bởi thực phẩm dễ chuẩn bị, dễ bảo quản, không phụ thuộc nguồn cung tại địa phương và có thể nấu nướng nhanh gọn ngay tại điểm quay. Rau, đậu, mì khô, đậu phụ… trở thành “thực đơn quen mặt” của cả đoàn.
Dần dần, chế độ ăn này không chỉ mang tính tình thế, mà còn trở thành một phần nếp sinh hoạt chung, đặc biệt trong những đợt quay kéo dài hàng tuần giữa rừng sâu núi thẳm.
Tôn Ngộ Không và tinh thần “nhập vai” đến đời thực
Nhân vật Tôn Ngộ Không gắn liền với hình ảnh tu hành, hộ tống Đường Tăng trên con đường thỉnh kinh đầy thử thách. Diễn viên thủ vai Tôn Ngộ Không – Lục Tiểu Linh Đồng từ lâu nổi tiếng với sự nghiêm túc và kỷ luật trong quá trình nhập vai.
Nhiều bài viết Trung Quốc cho biết, ông luôn giữ chế độ sinh hoạt điều độ, hạn chế rượu bia, ăn uống giản dị để đảm bảo thể lực cho những cảnh quay đòi hỏi vận động cường độ cao.

Diễn viên đóng vai Tôn Ngộ Không – Lục Tiểu Linh Đồng từ lâu được biết đến sự nghiêm túc và kỷ luật trong quá trình nhập vai. (Ảnh: Sohu)
Trong bối cảnh ấy, việc ăn chay theo lịch quay của Tôn Ngộ Không vừa giúp giữ sức, vừa tạo cảm giác đồng điệu với tinh thần bộ phim. Không ít thành viên trong đoàn từng chia sẻ rằng khi cả đoàn cùng ăn chay, sinh hoạt giản dị, không khí làm việc trở nên gắn bó hơn, giống như một “tập thể tu hành” đúng nghĩa.
Thời điểm Tây Du Ký lên sóng lần đầu, khán giả chỉ nhìn thấy một thế giới thần thoại sinh động trên màn ảnh, ít ai hình dung được phía sau đó là những ngày tháng vô cùng vất vả. Ăn chay liên tục trong điều kiện làm việc nặng nhọc không phải ai cũng quen, nhưng với đoàn phim, đó lại là một phần của hành trình chinh phục tác phẩm.
Báo chí Trung Quốc từng nhận xét rằng: Tây Du Ký là bộ phim “không có hậu trường hào nhoáng”. Từ đạo diễn, diễn viên đến tổ kỹ thuật đều sống chung nhịp sinh hoạt, cùng chịu đói rét, cùng chia sẻ từng bữa ăn đơn sơ. Chính những điều tưởng như nhỏ nhặt ấy lại tạo nên tinh thần tập thể rất hiếm thấy trong các dự án truyền hình sau này.
Nép mình trong khổ luyện nhưng không quá khắc nghiệt
Điều đáng chú ý là, dù ăn chay trong thời gian dài, sức khỏe của đoàn phim vẫn được đảm bảo nhờ cách sắp xếp hợp lý. Các bữa ăn được chú trọng đủ năng lượng, kết hợp tinh bột, đạm thực vật và rau xanh. Đối với nhiều thành viên, quãng thời gian ấy thậm chí còn trở thành trải nghiệm đáng nhớ, giúp họ rèn luyện sự bền bỉ cả về thể chất lẫn tinh thần.

Tây Du Ký là bộ phim “không có hậu trường hào nhoáng”. (Ảnh: Sina)
Nhiều năm sau, khi nhìn lại, không ít người trong đoàn gọi vui những tháng ngày đó là “kỳ tu ngắn hạn” của đời làm phim, nơi mọi người học được cách tiết chế, kiên nhẫn và đặt tập thể lên trên sự tiện nghi cá nhân.
Ngày nay, khi kỹ xảo hiện đại có thể giải quyết hầu hết khó khăn của phim trường, câu chuyện cả đoàn phim ăn chay theo Tôn Ngộ Không nghe như một ký ức xa xôi. Thế nhưng, chính chi tiết nhỏ ấy lại góp phần lý giải vì sao Tây Du Ký vẫn giữ được sức sống bền bỉ suốt hàng chục năm.
Không chỉ là tác phẩm giải trí, bộ phim còn mang trong mình tinh thần lao động nghiêm túc, sự hy sinh thầm lặng và lối sống giản dị của những người làm nghệ thuật. Đôi khi, giá trị ấy không nằm ở phép thuật hay kỹ xảo, mà bắt đầu từ… những bữa ăn chay lặng lẽ phía sau màn ảnh.















