“Quá đẹp trai” vốn là lợi thế trong showbiz, nhưng với Lưu Dịch Quân, điều đó lại từng trở thành rào cản lớn nhất sự nghiệp. Nam diễn viên từng bị nhiều đoàn phim từ chối chỉ vì ngoại hình quá nổi bật, thậm chí bị đánh giá là “mối nguy” cho vai nam chính. Kết quả, anh trải qua gần một thập kỷ không có phim để tham gia, sự nghiệp gần như rơi vào bế tắc. Trớ trêu thay, khi sự nghiệp xuống dốc, hôn nhân đầu đời của nam diễn viên cũng đổ vỡ vì áp lực kinh tế. Tuy vậy, người đàn ông từng bị nhận xét là “quá đẹp” ấy lại bất ngờ lội ngược dòng, trở thành đỉnh cao của làng diễn viên trung niên ở tuổi 55.

Sau khi tốt nghiệp Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, Lưu Dịch Quân được xem là một trong những gương mặt nổi bật của khóa. Đôi mày sắc nét, đôi mắt sáng, khí chất thư sinh khiến bạn bè hay gọi anh là “Lưu soái ca”. Nếu sinh ra ở thời nay, vẻ ngoài ấy có lẽ sẽ giúp anh được nhiều công ty quản lý săn đón. Tuy nhiên, đầu thập niên 1990, thẩm mỹ của điện ảnh Trung Quốc lại khác biệt. Các đạo diễn thường ưa hình tượng đàn ông thô ráp, gai góc như Khương Văn hay Cát Ưu. Những gương mặt điển trai quá nổi bật bị cho là không hợp với vai đời thường. Thậm chí có người nói thẳng rằng gương mặt của Lưu Dịch Quân “quá nổi bật, dễ lấn át nam chính”, khiến khán giả chú ý nhiều hơn nhân vật trung tâm. Vì vậy, vẻ ngoài tưởng như lợi thế nay lại trở thành “mối nguy” với nhiều đoàn phim. Hồ sơ gửi đi gần như trôi nổi ngoài biển, các lần thử vai đều nhận được lời từ chối.
Cuối cùng, Lưu Dịch Quân phải trở về Tây An và làm việc tại một xưởng phim địa phương. Mỗi ngày ghi chép bảng chấm công, bảng lương và đối diện với những con số khô khan, còn máy quay ở trường quay gần bên vẫn ngân lên trong tai. Giấc mơ diễn xuất như bị dập tắt, nhưng trái tim anh vẫn âm ỉ khát vọng. Trong thời kỳ ấy, anh thử lấn sang biên kịch và đạo diễn hậu trường. Những tác phẩm anh làm thậm chí được trao giải thưởng ở cấp quốc gia, nhưng Lưu Dịch Quân hiểu rõ: ước mơ của anh vẫn là đứng trước ống kính.

Giữa lúc sự nghiệp chật vật, nam diễn viên kết hôn và có con trai Lưu Di Đồng. Nhưng cuộc sống hôn nhân nhanh chóng rơi vào khủng hoảng. Lương ở xưởng phim không đáng là bao, cơ hội đóng phim hiếm hoi, tiền cát-xê đôi khi còn không đủ chi phí đi lại. Tiền sinh hoạt và tiền sữa cho con gần như dồn hết lên vai người vợ. Một lần, vợ anh hỏi trong tuyệt vọng: “Anh không thể đổi công việc khác sao? Nhà mình thậm chí không mua nổi sữa cho con.” Lưu Dịch Quân không thể trả lời. Anh không thể giải thích rằng diễn xuất là số mệnh của mình, cũng không thể hứa tương lai sẽ tốt hơn. Cuối cùng, cuộc hôn nhân ấy tan vỡ. Anh ra đi tay trắng nhưng giành quyền nuôi con, còn bên ngoài bắt đầu lan truyền lời đàm tiếu: “Lưu Dịch Quân nghèo đến mức bị vợ bỏ”.
Sau ly hôn, Lưu Dịch Quân đưa ra một quyết định khiến nhiều người cho rằng anh điên rồ: dẫn con trai 4 tuổi lên Bắc Kinh bắt đầu lại từ đầu. Hai cha con từng sống trong căn phòng bán hầm không có ánh nắng, tường ẩm mốc, chăn chiếu luôn lạnh và ướt. Lúc khó khăn nhất, cả ngày họ chỉ ăn hai chiếc bánh màn thầu, dưa muối cũng được coi là thêm món. Anh chạy khắp các đoàn phim để xin vai, nhưng đa phần chỉ nhận được cái lắc đầu. Dù vậy, bất cứ vai diễn nào, dù nhỏ đến đâu, nam diễn viên vẫn chuẩn bị cực kỳ nghiêm túc. Kịch bản luôn được ghi chép kín các trang giấy. Những năm tháng bị từ chối, bị xem thường và bị bỏ rơi ấy sau này lại trở thành lớp chiều sâu đặc biệt trong diễn xuất của anh.

Ngày nay, ở tuổi 55, Lưu Dịch Quân được cư dân mạng gọi vui là “đỉnh cao của giới trung niên”. Từ một diễn viên từng bị cho là “quá đẹp nên không hợp vai”, anh đã trở thành gương mặt bảo chứng cho những nhân vật phản diện phức tạp trên màn ảnh. Con trai anh là Lưu Di Đồng cũng nối nghiệp diễn xuất, nhưng Lưu Dịch Quân chưa bao giờ dùng danh tiếng của mình để mở đường cho con. Điều duy nhất anh dặn dò chỉ là: Phải đứng vững trên đôi chân của mình và diễn cho thật tốt. Trong ngành giải trí, hiếm có câu chuyện nào nghịch lý như Lưu Dịch Quân: bị từ chối vì quá đẹp, bị ly hôn vì quá nghèo, nhưng cuối cùng lại trở thành biểu tượng diễn xuất ở tuổi trung niên. Có lẽ chính những năm tháng bị bỏ rơi ấy đã tạo nên khí chất đặc biệt của anh hôm nay. Và cũng nhờ những diễn viên nghiêm túc với nghề như vậy, khán giả mới tin rằng những bộ phim hay vẫn luôn đáng để chờ đợi.
Theo Sina


















