Một chuyến đi “du lịch” tưởng chừng như ngọt ngào do mẹ ruột lên kế hoạch, hóa ra lại là chiếc bẫy đưa anh thẳng vào trại cai nghiện game biến tướng – nơi đầy rẫy những trận đòn roi và tra tấn tinh thần.
Chiếc bẫy hoàn hảo từ người mang nặng đẻ đau
Nạn nhân trong câu chuyện đầy xót xa này là Tiêu Vĩ (26 tuổi). Suốt 3 năm qua, anh lựa chọn lối sống “ở ẩn”, làm việc hoàn toàn tại nhà với công việc dành cho các tựa game trực tuyến. Dù công việc này mang lại nguồn thu nhập ổn định giúp anh tự nuôi sống bản thân, nhưng trong mắt bà Lữ Anh (mẹ ruột của anh), việc một người trưởng thành suốt ngày giam mình trong phòng với chiếc máy tính là một sự sỉ nhục và “không có tương lai”.
Không thể chấp nhận trạng thái sống của con trai, vào tháng 11 năm ngoái, bà Lữ Anh đã âm thầm ký một bản hợp đồng “cải tạo” thời hạn 6 tháng với Công ty Tư vấn Giáo dục Phú Miêu Trùng Khánh – một trung tâm gắn mác “cai nghiện game và rèn luyện kỹ năng cho thanh thiếu niên” với mức học phí cắt cổ: 59.800 Nhân dân tệ (tương đương hơn 210 triệu VNĐ).

Để đưa được đứa con trai đã 26 tuổi vào trại mà không rút dây động rừng, người mẹ này đã dựng lên một kịch bản hoàn hảo: Rủ con trai đi du lịch Trùng Khánh để khuây khỏa. Trước ngày khởi hành, Tiêu Vĩ thậm chí còn vô cùng hào hứng, tự mình đi tắm rửa, cắt tóc gọn gàng để chuẩn bị cho chuyến đi chơi với mẹ, hoàn toàn không hề hay biết bản thân sắp bị chính người mình tin tưởng nhất đẩy vào “địa ngục”.
82 ngày kinh hoàng phía sau cánh cổng “Trại cai nghiện”
Vào ngày 2/11, ngay khi vừa đặt chân đến cơ sở của Trung tâm Thực hành Trưởng thành Thanh thiếu niên Phú Miêu tại quận Giang Tân, Trùng Khánh, chiếc bẫy chính thức sập xuống. Toàn bộ đồ dùng cá nhân, đặc biệt là chiếc điện thoại thông minh – công cụ mưu sinh của Tiêu Vĩ – ngay lập tức bị tịch thu. Anh chính thức bước vào chuỗi ngày giam cầm vô pháp luật dưới danh nghĩa “huấn luyện quân sự biệt lập”.

Ảnh: Gamersky
Chỉ kéo dài 82 ngày thay vì 6 tháng như hợp đồng, nhưng khoảng thời gian này đã trở thành một cơn ác mộng kinh hoàng hủy hoại hoàn toàn tâm lý của chàng trai trẻ. Tại đây, Tiêu Vĩ bị ép buộc tham gia vào các bài huấn luyện quân sự với cường độ cực đoan, vượt quá sức chịu đựng của cơ thể. Bất kỳ một sự phản kháng hay chậm trễ nào đều phải trả giá bằng những hình phạt thể xác tàn nhẫn. Kinh khủng hơn, anh đã phải tận mắt chứng kiến cảnh những học viên khác bị các “huấn luyện viên” tại đây bạo lực, đánh đập và ngược đãi dã man như những tù nhân.
Nỗi đau không thể chữa lành và hành trình đòi lại công lý trong muộn màng
Nhận thấy những dấu hiệu bất thường và sự thật tàn nhẫn phía sau những lời quảng cáo hào nhoáng của trung tâm, ngày 16/01/2026, bà Lữ Anh đã vội vã làm thủ tục đón con trai xuất viện. Thế nhưng, mọi thứ đã quá muộn. 82 ngày bị bạo hành đã để lại một vết sẹo tâm lý khổng lồ, biến thành một bức tường băng lạnh lẽo đóng băng hoàn toàn mối quan hệ giữa hai mẹ con.
Người mẹ thừa nhận, bà vô cùng hối hận và cắn rứt lương tâm khi nhận ra mình vừa bị những lời quảng cáo giả mạo của trung tâm lừa gạt, vừa tự tay chà đạp lên lòng tin của con trai để đẩy anh vào cảnh khốn cùng. Thế nhưng, sự kiêu hãnh của một người bề trên khiến bà không thể thốt ra một lời xin lỗi trực tiếp với con. Bà lo sợ việc khơi gợi lại quá khứ sẽ một lần nữa xé rách vết thương lòng của Tiêu Vĩ.
Không thể đối thoại với con trai, người mẹ tội lỗi này giờ đây chỉ biết trút toàn bộ sự phẫn nộ và bất lực vào hành trình khiếu nại, kiện cáo trung tâm cai nghiện biến tướng kia. Bà quyết tâm đi tìm một lời giải thích thỏa đáng từ pháp luật, để phần nào bù đắp cho những tổn thương kinh hoàng mà con trai mình đã phải gánh chịu.
Theo Gamersky







