So với những vai diễn trước đây, hình ảnh của anh trong Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh có nhiều khác biệt, đặc biệt khi phim có nhiều cảnh hành động. Tuấn Trần đã chuẩn bị về tâm lý và thể chất như thế nào cho vai diễn?
Thật ra, tôi đã phải chuẩn bị rất nhiều cho bộ phim này. Trước hết, tôi không có kinh nghiệm sống trong thời kỳ mà nhân vật trải qua. Bên cạnh đó, đây là một bộ phim huyền sử có nhiều yếu tố hành động, vì vậy đòi hỏi sự kết nối giữa hành động và cảm xúc.
Tôi dành nhiều thời gian tập luyện thể lực, học và thực hành các loại binh khí. Tôi cũng tập dáng đi, dáng đứng, đồng thời đào sâu về mục đích, niềm tin của nhân vật để tìm ra thần thái của một con người sống trong thời kỳ đó.
Điều quan trọng nhất là trước tiên tôi phải tin vào nhân vật. Khi bản thân diễn viên tin vào nhân vật thì mới có thể truyền niềm tin đó đến khán giả.
Tôi may mắn khi đạo diễn, các cố vấn và ê-kíp đã tạo cho diễn viên một không gian làm việc rất chân thực. Từ cách bài trí bối cảnh, đời sống, văn hóa của con người thời đó cho đến cách đi, đứng, nói chuyện đều được chăm chút kỹ lưỡng. Những yếu tố này giúp tôi có thêm niềm tin vào thế giới của nhân vật.
Tôi thật sự tự hào khi được làm việc với một ê-kíp dành rất nhiều tâm huyết cho bộ phim. Vì vậy, tôi cũng muốn đóng góp hết sức của mình vào công việc chung.
Ninh Bình là một trong những địa điểm quay quan trọng của phim. Cảnh sắc nơi đây đã mang đến cho Tuấn Trần nguồn cảm hứng như thế nào trong quá trình hóa thân vào nhân vật?
Trước khi đến Ninh Bình, tôi chủ yếu biết đến những cảnh đẹp lịch sử, văn hóa của nơi đây qua mạng hoặc truyền hình. Nhưng khi trực tiếp đến hiện trường, tôi được ê-kíp đưa tới những không gian rất hoang sơ, nhiều nơi gần như chưa được khai thác về du lịch.

Tuấn Trần. Ảnh: FBNV
Đó là một trải nghiệm rất đặc biệt. Với diễn viên, sự tương tác không chỉ diễn ra giữa mình với bạn diễn mà còn với không gian và điều kiện sống của nhân vật trong thời điểm đó.
Tôi không chỉ choáng ngợp mà có lúc gần như đứng hình vì nghĩ: “Sao có thể đẹp đến vậy?”. Khi mọi thứ xung quanh đều tuyệt vời như thế, tôi chỉ cần để Nguyên Phong bước vào hành trình của mình một cách tự nhiên, từ việc tìm hiểu cho đến bảo vệ bí mật mộ vua Đinh.
Từ đó, nhân vật dần nhận ra sự trưởng thành của bản thân, đồng thời khám phá những bí mật liên quan đến gia đình. Mọi thứ đến khá tự nhiên bởi tôi được sống trong không gian, ngôi nhà, trang phục và những vật dụng của thời kỳ đó.
Khi hòa mình vào bối cảnh, tôi có thể cảm nhận được nhiều cảm xúc hơn. Tuy nhiên, bên cạnh việc nhập tâm vào nhân vật, diễn viên vẫn phải ghi nhớ thoại, đường dây câu chuyện và rất nhiều chi tiết khác.
Đây là lần đầu Tuấn Trần đóng phim cổ trang, lịch sử. Trong bối cảnh phim lịch sử thường nhận những ý kiến trái chiều, anh có áp lực gì khi đảm nhận vai Nguyên Phong?
Áp lực lớn nhất của tôi vẫn là ở vai diễn. Khi đọc kịch bản, tôi cảm thấy rất may mắn vì được làm việc với một ê-kíp có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đặc biệt là có nhiều cố vấn lịch sử đồng hành.
Tôi nhớ có những chi tiết rất nhỏ cũng được ê-kíp lưu ý. Có lần đang quay, mọi người bất ngờ yêu cầu dừng lại và quay lại cảnh vừa thực hiện. Chúng tôi cứ nghĩ mình diễn sai ở đâu, nhưng hóa ra trong khung hình có một chi tiết không phù hợp với thời kỳ mà bộ phim tái hiện.

Tuấn Trần vai Nguyên Phong trong “Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh”. Ảnh: FBNV
Những điều như vậy cho thấy đạo diễn và ê-kíp rất chú trọng việc tạo dựng một không gian phù hợp với thời đại để diễn viên có được cảm xúc chính xác nhất.
Trang phục cũng giúp tôi hiểu thêm về nhân vật. Chẳng hạn, trang phục của Nguyên Phong có những họa tiết liên quan đến người Mường. Từ đó, tôi hình dung rõ hơn về tính cách, sự phóng khoáng của nhân vật cũng như lý do nhân vật có cách lựa chọn, phối trang phục như vậy.
Tôi nghĩ khi thực hiện một bộ phim lịch sử, chắc chắn khó tránh khỏi một số sai số. Tuy nhiên, khi được làm việc với một ê-kíp toàn tâm toàn ý với từng chi tiết, tôi cảm nhận được sự đầu tư và quan tâm rất lớn dành cho bộ phim.
Với Tuấn Trần, điều khó nhất khi đóng phim cổ trang, lịch sử là gì?
Tôi nghĩ phim cổ trang không đơn giản là mặc trang phục cổ trang hay cầm binh khí. Nó còn thể hiện qua phản ứng của nhân vật, cách đi, cách đứng, cách nói chuyện, cách ứng xử và văn hóa của con người trong thời kỳ đó.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là “trái tim” của nhân vật. Dù sống ở thời hiện đại hay quá khứ, mỗi nhân vật đều có thế giới nội tâm, niềm tin, mục đích và động lực riêng.
Khi tôi hiểu được “trái tim” và sức mạnh nội tâm của nhân vật thì những phản ứng bên ngoài cũng sẽ trở nên tự nhiên hơn. Đó là điều tôi quan tâm nhất khi xây dựng vai diễn.

Tuấn Trần trong rạp chiếu phim “Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh”. Ảnh: FBNV
Trong quá trình quay, Tuấn Trần có thường xuyên phải để ý cách đi, đứng, diễn xuất của mình đã phù hợp với bối cảnh lịch sử hay chưa?
Nếu lúc nào tôi cũng phải tự hỏi “Cái này đã đúng chưa?”, “Mình đi như vậy có đúng không?”, “Mình phải làm thế này hay thế kia?” thì tôi sẽ không thể toàn tâm toàn ý cho vai diễn.
Một bộ phim thành công không thể chỉ dựa vào một diễn viên mà cần sức mạnh của cả tập thể. Mỗi thành viên trong ê-kíp đều phải có ý thức và kỷ luật để hoàn thành tốt phần việc của mình.
May mắn là trong suốt 82 ngày quay, ê-kíp của tôi luôn ý thức được việc phải làm sao để bộ phim chỉn chu nhất. Vì vậy, đến thời điểm hiện tại, tôi cảm thấy khá an tâm với những gì mình đã thực hiện.
Tuấn Trần kỳ vọng khán giả sẽ đón nhận vai Nguyên Phong và Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh như thế nào?
Điều khiến tôi vui nhất là sau khi xem phim, khán giả gọi tên nhân vật của tôi. Tôi muốn họ thực sự tin đó là Nguyên Phong, chứ không phải nhìn thấy Tuấn Trần đang diễn.
Tôi thích cảm giác khán giả gọi tên nhân vật sau khi bộ phim kết thúc. Với tôi, đó là một dấu hiệu cho thấy mình đã làm tốt vai diễn.
Nếu bộ phim đạt thành tích tốt về doanh thu, chắc chắn đó là niềm vui. Nhưng thành quả ấy không chỉ thuộc về diễn viên mà là công sức của đạo diễn, nhà sản xuất và rất nhiều bộ phận đã cùng nhau tạo nên bộ phim.
Tôi chỉ là một phần rất nhỏ góp sức vào thành quả chung. Điều tôi quan tâm nhất là sau khi xem phim, khán giả có thể thấy tôi đã có sự khác biệt, có sự tiến bộ và nghiêm túc hơn với nghề. Đó mới là điều tôi kỳ vọng.
Xin cảm ơn anh!






