Tôi năm nay 44 tuổi, đã kết hôn được hai năm. Trước khi đến với nhau, cả tôi và chồng đều từng đổ vỡ. Tôi có một con riêng, anh có ba con với vợ cũ. Khi cưới, chúng tôi xác định rõ sẽ sống cùng con tôi và một con của anh, hai cháu còn lại ở với mẹ ruột.
Mọi thứ tương đối ổn cho đến đầu năm nay. Vợ cũ của chồng gặp vấn đề về sức khỏe, lại thêm khó khăn tài chính nên không còn đủ sức nuôi con. Anh đề nghị đón cả ba đứa con về sống chung.
Tôi hiểu hoàn cảnh của anh. Tôi không ghét các con riêng của chồng, thậm chí thương vì các cháu còn nhỏ. Bé út mới 5 tuổi, bé lớn nhất học lớp 8. Nhưng nếu cả ba cháu về ở, cộng với con tôi, gia đình sẽ có 4 đứa trẻ và cả bố mẹ chồng đã ngoài 70 tuổi.
Chồng tôi buôn bán xa, mỗi tuần chỉ về nhà một lần. Phần lớn thời gian trong nhà là tôi, bố mẹ chồng và bọn trẻ. Tôi đi làm công ty, lương khoảng 10 triệu đồng/tháng. Chúng tôi chưa có con chung, kinh tế chỉ đủ xoay xở sinh hoạt cơ bản.
Tôi chỉ là một người phụ nữ trung niên, đi làm công ăn lương, lấy chồng muộn, mong một cuộc sống yên ổn. Tôi không đủ sức làm “mẹ thứ hai” cho ba đứa trẻ trong khi bố các cháu vắng nhà triền miên.
Nếu đồng ý, tôi sợ bản thân kiệt quệ, hôn nhân cũng khó giữ. Nếu không đồng ý, tôi lại thấy có lỗi với chồng và các con anh. Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.









