Những con số ấn tượng của phim Việt
Năm 2021, Bố già trở thành hiện tượng phòng vé khi ghi nhận doanh thu khoảng 427 tỷ đồng, lần đầu một phim Việt vượt mốc 400 tỷ. Thành công này mở ra giai đoạn mới cho thị trường giải trí nội địa, khẳng định quy mô nội địa có thể đón nhận các dự án đạt doanh thu ở mức khu vực.
Tiếp 2 năm sau, Nhà bà Nữ tiếp tục thiết lập kỷ lục với khoảng 475 tỷ đồng doanh thu. Bộ phim vừa duy trì sức hút thương mại vừa khẳng định vị thế thương hiệu cá nhân của Trấn Thành trong dòng phim gia đình – xã hội.
![]()
Đến Tết Nguyên đán 2024, Mai tiếp tục bứt phá với doanh thu khoảng 551 tỷ đồng. Con số này giúp tác phẩm trở thành một trong những phim Việt có doanh thu cao nhất lịch sử, đồng thời đưa tổng doanh thu ba dự án đầu tiên của Trấn Thành lên khoảng 1.453 tỷ đồng.
Tết 2025, Bộ tứ báo thủ đạt doanh thu khoảng 392 tỷ đồng. Mặc dù thấp hơn Mai, bộ phim vẫn nằm trong nhóm tác phẩm ăn khách nhất năm, nối dài chuỗi doanh thu trăm tỷ cho thương hiệu Trấn Thành.
Đến 2026, Thỏ ơi ra mắt từ mùng một Tết và nhanh chóng thống lĩnh phòng vé. Tính đến thời điểm hiện tại, phim đã vượt mốc 430 tỷ đồng và vẫn duy trì doanh thu ngày ở mức 5-10 tỷ đồng sau khi kỳ nghỉ Tết kết thúc.
Nếu đà tăng tiếp tục ổn định, nhiều dự báo cho rằng Thỏ ơi có thể đạt khoảng 450-480 tỷ đồng khi vòng đời chiếu rạp kết thúc. Lúc ấy, tổng doanh thu 5 bộ phim của Trấn Thành sẽ ở mức khoảng 2.300 tỷ đồng.
Đây là con số đầy ý nghĩa khi đặt trong bối cảnh thị trường điện ảnh Việt Nam. Một năm cao điểm của phòng vé thường ghi nhận tổng doanh thu khoảng 4.000-4.500 tỷ đồng. Như vậy, riêng các dự án của Trấn Thành đã chiếm một tỷ trọng đáng kể trong bức tranh doanh thu chung.
Quan trọng hơn, chuỗi thành công này không gặp sự gián đoạn rõ rệt. Sau đỉnh cao 551 tỷ của Mai, doanh thu Bộ tứ báo thủ giảm nhẹ nhưng vẫn ở mức gần 400 tỷ đồng, một con số mơ ước với nhiều nhà sản xuất. Thỏ ơi sau đó tiếp tục đưa đường cong doanh thu quay về quỹ đạo tăng trưởng.
Một yếu tố đáng chú ý khác là hiệu ứng sau Tết. Thông thường phim Tết sẽ đạt đỉnh doanh thu ở tuần đầu và giảm nhanh khi kỳ nghỉ kết thúc. Tuy vậy Thỏ ơi vẫn giữ được mức doanh thu hằng ngày ở mức cao, cho thấy sức hút được lan tỏa kéo dài sau cao điểm.
Chuỗi số liệu 5 năm qua cho thấy đây không còn là hiện tượng phòng vé đơn lẻ, mà là một mô hình thành công có tính lặp lại, điều hiếm gặp trên thị trường điện ảnh nội địa.
Trấn Thành luôn biết cách khuấy động dư luận, từ việc anh chọn những gương mặt còn xa lạ với màn ảnh để tham gia các dự án điện ảnh của mình.
Giải mã ‘công thức Trấn Thành’
Theo nhà phê bình điện ảnh Nguyễn Phong Việt, việc các phim của Trấn Thành liên tục đạt doanh thu cao không chỉ đến từ may mắn hay hiệu ứng truyền thông, mà phản ánh khả năng hiểu thị trường hiếm có.
Ông nhận định mỗi dự án của Trấn Thành đều tạo ra “dư chấn” phòng vé bởi anh hiểu rất rõ nhu cầu của khán giả Việt.
“Ở thời điểm hiện tại, thị trường phim đang phát triển nhưng ít có người hiểu khán giả như Trấn Thành. Bất cứ tác phẩm nào của anh cũng tạo ra sự chú ý lớn”, nhà phê bình nói.
Trấn Thành hội tụ nhiều vai trò trong một cá nhân gồm đạo diễn, nhà sản xuất, diễn viên và người dẫn dắt dự án. Việc tham gia vào toàn bộ quy trình sản xuất giúp anh kiểm soát được chất lượng lẫn chiến lược tiếp cận khán giả.
Không giống nhiều đạo diễn phụ thuộc hoàn toàn vào nhà đầu tư, Trấn Thành có khả năng chủ động nguồn lực cho dự án. Điều này cho phép anh đầu tư chỉn chu vào bối cảnh, thiết kế mỹ thuật và quá trình sản xuất mà không bị giới hạn quá nhiều bởi kinh phí.
Theo Nguyễn Phong Việt, việc “tốn tiền cho một bộ phim” không nhất thiết nằm ở bối cảnh hoành tráng hay dàn diễn viên đông đảo, mà ở mức độ chăm chút cho từng chi tiết. Trong trường hợp của Trấn Thành, những đồng tiền đầu tư thường được dùng để tối ưu hóa chất lượng tổng thể.
Văn Mai Hương, Pháo, LyLy nhận nhiều bình luận trái chiều khi tham gia phim Thỏ ơi. Việc khen chê phần lớn dựa trên nghề nghiệp của họ là ca sĩ, rapper.
Bên cạnh đó, dấu ấn cá nhân của Trấn Thành cũng rất rõ rệt. Phim của anh thường có nhiều thoại, đôi khi xuất hiện những đoạn tranh cãi hoặc chửi tục, yếu tố gây tranh luận nhưng đồng thời tạo nên thương hiệu riêng.
“Phim nào của Trấn Thành cũng tạo ra luồng ý kiến trái chiều. Nhưng chính những tranh cãi đó lại khiến khán giả tò mò và muốn ra rạp để tự mình kiểm chứng”, nhà phê bình nhận định.
Ông cho rằng một phần khán giả đi xem phim không chỉ vì nội dung mà còn vì muốn tham gia vào câu chuyện dư luận xung quanh bộ phim. Điều này vô tình tạo ra hiệu ứng truyền thông tự nhiên, giúp tác phẩm lan tỏa mạnh hơn.
Ngoài ra, Trấn Thành cũng thường sử dụng chiến lược diễn viên gây tò mò. Việc mời những gương mặt không quen thuộc với điện ảnh hoặc nghệ sĩ đến từ lĩnh vực khác khiến khán giả đặt câu hỏi về khả năng diễn xuất. Chính sự hoài nghi đó lại thúc đẩy họ đến rạp để xem kết quả.
Điểm mấu chốt là khán giả vẫn đặt niềm tin rằng phim của Trấn Thành được làm với sự đầu tư nghiêm túc. “Có thể người xem thích hoặc không thích bộ phim, nhưng hiếm ai cho rằng tác phẩm của Trấn Thành làm hời hợt”, ông nói.
Ở góc độ thị trường, sự xuất hiện của những nhà làm phim như Trấn Thành mang ý nghĩa quan trọng. Thành công thương mại của anh tạo ra chuẩn mực mới về doanh thu, từ đó thúc đẩy các nhà sản xuất khác đặt mục tiêu cao hơn.
“Thị trường điện ảnh cần nhiều hơn những người như Trấn Thành, những người đủ năng lực để dẫn dắt và kéo cả thị trường đi lên”, Nguyễn Phong Việt nhận định.
Theo ông, khi một bộ phim đạt doanh thu hàng trăm tỷ, các nhà làm phim trẻ sẽ có thêm động lực đầu tư nghiêm túc hơn cho kịch bản, sản xuất và chiến lược phát hành. Điều này giúp thị trường phát triển bền vững thay vì rơi vào vòng luẩn quẩn của những dự án thất bại.

















