Diễn viên Huyền Sâm (sinh năm 1987) là gương mặt quen thuộc với khán giả màn ảnh nhỏ qua nhiều bộ phim giờ vàng. Bên cạnh công việc đóng phim, cô còn là một nữ nghệ sĩ – chiến sĩ công tác tại Nhà hát Kịch nói Quân đội và hiện đang mang quân hàm Trung tá. Vốn “chuyên trị” các dạng vai người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó, nhưng Huyền Sâm cũng từng gây bất ngờ khi hóa thân xuất sắc vào những nhân vật có nội tâm phức tạp, thậm chí bị khán giả “ghét cay ghét đắng” vì quá đanh đá, xét nét.
Trong bộ phim Phía bên kia thành phố, với vai diễn bà Xuân, Huyền Sâm rũ bỏ hoàn toàn vẻ trẻ trung, giản dị đời thường, lấy đi không ít nước mắt của người xem khi hóa thân vào hình ảnh một người mẹ khắc khổ, lam lũ và hiền hậu.
Vai diễn khóc nhiều nhất sự nghiệp
PV: Ngay từ đầu, bộ phim “Phía bên kia thành phố” không hề tổ chức họp báo hay truyền thông rầm rộ, nhưng khi phát sóng lại nhận được rất nhiều sự yêu mến. Khi nhận dự án này, chị và ê-kíp có lường trước được những phản hồi tích cực như vậy không?
Huyền Sâm: Thực ra không riêng gì tôi mà cả ê-kíp đều bất ngờ, đây là một thành công ngoài mong đợi. Ngay sau khi tập đầu tiên lên sóng, bộ phim đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của khán giả, ekip từ tổ chức sản xuất, biên kịch, đạo diễn đến diễn viên ai cũng phấn khởi và vui mừng
Những ngày đi quay sau đó dù thời tiết nắng nóng kinh khủng, quay trong những ngôi nhà tôn lụp xụp, không có điều hòa, không được bật quạt để phục vụ thu âm, ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi nhưng tất cả đều thấy vui vì sự vất vả của ê-kíp đã được đền đáp.
PV: Theo chị, điều gì ở bộ phim này đã chạm đến trái tim khán giả và tạo nên hiệu ứng lớn như vậy?
Huyền Sâm: Để có được những tín hiệu đáng mừng như vậy là sự cố gắng của cả một tập thể, từ biên kịch, đạo diễn, tổ chức sản xuất và cả ekip của phim. Một phần cũng là do nội dung phim khá tươi mới về đề tài học đường. Phim mang lại cảm xúc tích cực, vui vẻ, và những phân đoạn về gia đình tạo được sự kết nối lớn. Nhiều khán giả bình luận rằng họ xem phim cùng mẹ, cùng bà và cảm thấy yêu thương người thân của mình hơn, thậm chí có người không kìm được nước mắt, nhiều khán giả nhận xét rằng lâu lắm mới có một bộ phim về học đường mang không khí thanh xuân vườn trường như vậy.
Quan trọng nhất là dàn diễn viên trẻ đều là những gương mặt mới, tươi sáng như Thái Vũ, Hoài Vũ, Ali Thục Phương, Tú Quyên… mỗi người mang một màu sắc riêng, diễn xuất trẻ trung, tinh nghịch và rất đáng yêu. Thêm vào đó, bộ phim thành công nhờ sự mộc mạc, giản dị từ lời thoại cho đến tạo hình nhân vật, tạo cảm giác rất “đời” và gần gũi với cuộc sống xung quanh.

PV: Vào vai một người phụ nữ lam lũ trên phim, khác hẳn với dáng vẻ trẻ trung ngoài đời, chị có sợ mình bị làm cho xấu đi hay già đi không?
Huyền Sâm: Là phụ nữ ai cũng sợ xấu và sợ già, nhưng đó là câu chuyện ở ngoài đời. Còn trên phim, tôi quan niệm xấu hay đẹp cũng là nhân vật. Cái đẹp của nhân vật chính là việc khắc họa được hình ảnh một cách chân thực nhất.
Với vai bà Xuân, tôi đều phải trang điểm mặt đen đi và làm cho mình già hơn. Ngoài đời tôi chỉ hơn diễn viên Thái Vũ (đóng vai con trai) hơn 10 tuổi, nên nếu đứng cạnh nhau sẽ không ra dáng mẹ con. Trong kịch bản, bà Xuân mới 40 tuổi – đúng bằng tuổi thật của tôi bây giờ, nhưng lên phim bắt buộc phải hóa trang để trông như một người phụ nữ 50 tuổi lam lũ. Quần áo cũng phải chọn những bộ đồ giản dị, phù hợp với hoàn cảnh chứ không thể mặc như đồ đời thường của mình. Thậm chí có những cảnh quay ở bệnh viện, mặt tôi lên hình nhìn hốc hác, gầy sọp đi trông đúng kiểu người đi chăm bệnh, dù ngoài đời tôi không hề giảm cân.
Tập 19 phim Phía bên kia thành phố
PV: Từ một cô Thuận bị khán giả ghét cay ghét đắng trong Hoa sữa về trong gió cho đến một bà Xuân đầy khắc khổ, tội nghiệp trong Phía bên kia thành phố, chị cảm thấy thế nào trước sự thay đổi thái độ nhanh chóng của người hâm mộ dành cho mình?
Huyền Sâm: Tôi cảm thấy rất vui vì điều đó chứng tỏ mình đã tạo được cho khán giả cảm giác yêu, ghét rõ ràng qua từng dạng nhân vật. Vai cô Thuận trước đây có tính cách xét nét, khó tính nên bị khán giả ghét đến mức tôi ra đường ai cũng bảo sao đóng vai gì ghê gớm, kinh khủng thế. Nhưng sang đến vai bà Xuân, tôi nhận được cơn mưa lời khen vì sự dịu dàng, hiền hậu. Đi dạy học, học sinh toàn gọi tôi là “mẹ Xuân”, trên Tiktok khán giả cũng để lại rất nhiều bình luận yêu mến. Đối với diễn viên, khán giả yêu hay ghét nhân vật đều là sự thành công trong việc truyền tải hình ảnh nhân vật và nội dung phim.

PV: Nhân vật bà Xuân có rất nhiều phân cảnh khóc và nội tâm đau khổ, đây có phải là vai diễn lấy đi nhiều nước mắt nhất của chị từ trước đến nay không?
Huyền Sâm: Đúng vậy, đây là vai diễn tôi phải khóc nhiều nhất từ trước đến nay, có những phân đoạn mang lại sự bí bách, cùng cực. Từ tập 19 trở đi, nhân vật trải qua biến cố lớn và chuyển biến tâm lý xuống dốc không phanh. Có những ngày tôi phải quay cảnh khóc từ sáng đến 12 giờ đêm, hai ngày liền quay cảnh khóc, mắt sưng vù như hai con ốc nhồi.
Vì khóc quá nhiều nên tôi phải tính toán rất kỹ để mỗi đoạn khóc phù hợp với hoàn cảnh tâm lý khác nhau. Ví dụ như ở tập 14, bà Xuân khóc vì thương con bị bạo lực học đường và tự trách bản thân biết quá muộn không bảo vệ được con. Còn từ tập 19 trở đi, khóc của bà Xuân là sự sụp đổ tinh thần hoàn toàn, vừa đau đớn, vừa giận vừa thương và bất lực trước hoàn cảnh.
PV: Bên cạnh vai bà Xuân của chị, nhân vật bà Phúc do diễn viên Phùng Khánh Linh đảm nhận cũng tạo được hiệu ứng rất tốt. Chị có bao giờ nghĩ mình muốn thử sức đóng vai bà Phúc không?
Huyền Sâm: Vai bà Phúc thực sự rất hay, nhưng không phải ai cũng diễn được. Phải đúng là chị Khánh Linh đóng thì nó mới “duyên” như thế. Ngoài đời, tính cách của chị Linh rất hào sảng, giống hệt như nhân vật bà Phúc vậy. Chính vì thế, những câu thoại chị ấy nói ra nghe rất tự nhiên và duyên dáng. Nếu một người không có được cái “chất” như chị Linh mà vào vai này thì sẽ thành ra bị gượng ép, và chưa chắc những câu thoại đó đã có thể “viral” đến vậy.
Tôi nghĩ mỗi người đều có một sở trường riêng. Nếu để tôi diễn vai bà Phúc thì chắc chắn sẽ không bao giờ hay bằng chị Linh và không thể nào đạt được hiệu quả tốt như thế. Cách nói chuyện ở ngoài đời của chị Linh đã giống bà Phúc đến 70% rồi, lúc nào cũng hào sảng, luôn đùa vui và trêu chọc mọi người. Hôm nào không có chị Linh là trường quay im lìm hẳn, còn cứ có chị ấy đến là đoàn lại ồn ào, rộn ràng lên. Chị ấy cũng rất đau đáu vì nhân vật, nghiên cứu nhân vật rất kĩ để có thể tạo ra một hình hài bà Phúc trọn vẹn như vậy.

Huyền Sâm và Phùng Khánh Linh lấy nước mắt khán giả trong Phía bên kia thành phố
PV: Vậy ngoài đời khi làm mẹ, tính cách của chị thiên về sự nhẹ nhàng của bà Xuân hay có lúc nào “ồn ào” như bà Phúc không?
Huyền Sâm: Tôi nói thật là ngoài đời chẳng có người mẹ nào làm “mèo” mãi đâu, ai rồi cũng thành “hổ” hết thôi (cười). Tuy nhiên, vì bản tính của tôi vốn không phải là người quá ồn ào nên tôi cũng không có những biểu hiện giống như chị Phúc.
Nếu tự nhìn nhận, cách tôi đối xử với con ở ngoài đời là sự dung hòa giữa bà Xuân và bà Phúc. Có những lúc tôi rất nhẹ nhàng với các con, nhưng cũng có những lúc không chịu đựng được thì tôi vẫn quát mắng.
Tôi sống tối giản, không mê hàng hiệu
PV: Công việc đóng phim vất vả, lại phải lo cho gia đình hai con, chị có bí quyết gì để giữ được sự tươi tắn, trẻ trung như hiện tại?
Huyền Sâm: Thực ra tôi không có bí quyết gì đặc biệt cả. Những lúc công việc quá nhiều, cơ thể mệt mỏi là sự già nua lộ rõ ngay. Bí quyết duy nhất của tôi là ngủ. Tôi rất lười đi spa, ngay cả khi mua liệu trình rồi tôi cũng lười không đi đều đặn. Nhưng chỉ cần ngủ đủ giấc, khuôn mặt tôi sẽ đầy đặn và tươi tắn trở lại. Khi ngủ, mình không phải nghĩ ngợi gì nên tinh thần thoải mái hơn.
Ở lứa tuổi gần 40, tôi nghĩ sức khỏe và tinh thần là quan trọng nhất. Tôi chọn lối sống hạn chế nghĩ đến những điều tiêu cực, chỉ tập trung lo cho bản thân và gia đình mình, không bao giờ tham gia hay bận tâm vào chuyện của nhà người khác. Nhờ vậy mà đầu óc rất thoải mái, không bị ôm đồm quá nhiều suy nghĩ.

Huyền Sâm giản gị, trẻ trung ở tuổi 40
PV: Ngoài thời gian dành cho công việc và gia đình, chị yêu chiều bản thân bằng cách nào?
Huyền Sâm: Nếu hôm nào rảnh rỗi vào buổi chiều, tôi rất thích đi bộ ở công viên, có thể đi một mình hoặc đi cùng chồng con. Tôi không hứng thú với môn thể thao nào khác ngoài đi bộ. Cảm giác được đi dạo, ngắm nhìn cây cối, hoa cỏ, chụp vài bức ảnh hay quay video giúp tôi thư giãn đầu óc rất nhiều. Tôi luôn ưu tiên sự đơn giản và thoải mái trong cuộc sống.
PV: Khán giả thường thấy các nữ diễn viên chuộng hàng hiệu và diện đồ rất sành điệu, còn phong cách đời thường của chị thì sao?
Huyền Sâm: Phong cách sống của tôi là basic (tối giản). Đối với tôi, quần áo hay đồ dùng đắt hay rẻ không quan trọng, miễn là phù hợp và thoải mái. Ngoài đời tôi không thích mặc đồ quá bánh bèo hay váy vóc rườm rà. Tôi cũng không sở hữu chiếc túi hàng hiệu đắt đỏ nào cả, nếu có mua thì cũng chỉ là những thương hiệu bình dân.
Một phần vì tôi thấy tiếc tiền, phần khác là vì tôi thích sự thoải mái, không muốn phải áp lực giữ gìn đồ đạc quá cẩn thận, sợ hư hỏng. Điện thoại hay đồ dùng tôi cứ quăng quật liên tục, dùng đồ hiệu đắt tiền mà lúc nào cũng phải lo lắng giữ thì không còn thoải mái nữa. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi không nhiều tiền để dùng hàng hiệu (cười).

PV: Bên cạnh vai trò diễn viên, chị còn là một Trung tá công tác trong môi trường quân đội. Việc tuân thủ nghiêm túc các quy định và giữ gìn hình ảnh của một quân nhân ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống và công việc làm phim bên ngoài của chị?
Huyền Sâm: Sống và làm việc trong môi trường Quân đội bắt buộc phải tuân thủ kỷ luật, quy định của Quân đội nghiêm túc chứ không thể tự do như các bạn bên ngoài. Tôi luôn trân trọng bộ quân phục nên cả khi ra ngoài làm phim hay chia sẻ trên mạng xã hội, tôi luôn có ý thức giữ gìn hình ảnh cá nhân. Tôi muốn truyền tải nguồn năng lượng lành mạnh, tích cực đến công chúng với tư cách là một người nghệ sĩ – chiến sĩ.
PV: Để có được một vị trí ổn định như hôm nay, chắc hẳn hành trình làm nghề của chị cũng từng trải qua không ít thử thách. Chị có thể chia sẻ về giai đoạn khó khăn nhất trong sự nghiệp mà mình từng phải đối mặt và bước ngoặt nào đã giúp chị vượt qua?
Huyền Sâm: Ít ai biết rằng cách đây khoảng 7 năm, khi tôi lập gia đình, sinh em bé và phải nghỉ ở nhà mấy năm liền, sự nghiệp của tôi từng bị chững lại. Lúc con lớn hơn, tôi rất muốn đi làm lại nhưng vì nghỉ quá lâu nên mọi người gần như quên mất mình, bản thân lúc đó lại chưa khẳng định được thương hiệu cá nhân. Tôi từng rất sốt ruột và suy nghĩ nhiều. May mắn sau đó tôi được trao cơ hội quay lại với vai kiểm sát viên trong phim Sinh tử và cũng được khán giả đón nhận. Đến thời điểm hiện tại, tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình luôn có việc để làm, để học và không để thời gian trôi qua vô ích.

Huyền Sâm đang công tác ở Nhà hát Kịch nói Quân đội, mang quân hàm Trung tá
Hai con không bao giờ xem phim mẹ đóng
PV: Hai con của chị phản ứng thế nào khi thấy bố mẹ là nghệ sĩ xuất hiện trên tivi? Các cháu có bộc lộ năng khiếu nghệ thuật giống bố mẹ không?
Huyền Sâm: Một điều buồn cười là hai con tôi nhất quyết không bao giờ xem phim của bố mẹ đóng, dù tôi có rủ hay bảo phim này hay lắm con nên xem. Các bạn của con ở trường nhận ra tôi và rất hào hứng kể về việc việc gặp cô trên tivi, nhưng con tôi thì không hứng thú.
Về năng khiếu, nhà ngoại tôi thuần nông không ai làm nghệ thuật, còn nhà chồng tôi (anh Quân) thì cả bố và mẹ đều là diễn viên của Nhà hát Quân đội. Con trai lớn của tôi không thích nghệ thuật. Còn bạn thứ hai năm nay 10 tuổi thì đúng chất văn hóa văn nghệ, rất thích diễn, nhảy nhót và ca hát. Quan điểm của tôi là định hướng chứ không áp đặt con cái. Trên con đường trưởng thành , thấy con mạnh ở điểm nào thì mình sẽ định hướng chuyên ngành phù hợp với con sau này, còn quyết định cuối cùng vẫn dựa trên sở thích, đam mê của con.
PV: Anh Đới Quân vừa là chồng, vừa là sếp lãnh đạo tại cơ quan. Chị có gặp áp lực hay sự thiên vị nào trong công việc không?
Huyền Sâm: Áp lực thì tôi không có, vì tôi là người có lòng tự trọng và luôn tự phấn đấu, trau dồi chuyên môn trong nghề nghiệp. Tôi không bao giờ mặc định chồng làm lãnh đạo thì mình hiển nhiên được hưởng quyền lợi này kia rồi ngồi thụ động chờ đợi. Dù chồng tôi có làm lãnh đạo hay không thì công việc của tôi vẫn vậy. Còn về sự ưu ái, tôi nghĩ mọi người ở cơ quan dành sự ưu ái cho tôi một phần là vì sự tôn trọng đối với chồng tôi. Biết điều đó nên tôi lại càng phải cố gắng nhiều hơn.

Huyền Sâm và chồng – NSƯT Đới Anh Quân
PV: Sau hơn 10 năm đồng hành bên nhau, điều gì ở ông xã khiến chị trân trọng nhất? Chị có thể chia sẻ về bí quyết giữ lửa hôn nhân của mình?
Huyền Sâm: Hôn nhân phải xuất phát từ hai phía, nếu một bên xây một bên đập thì không bao giờ bền vững. Vợ chồng tôi đến giờ này không còn đặt nặng những câu hỏi kiểu như “tình yêu có nồng cháy như thuở ban đầu không” nữa, vì qua thời gian cảm xúc sẽ nguội đi, rất khó để giữ được như ngày đầu. Điều quan trọng là chúng tôi cùng nhìn về một hướng, cùng chung tay vun đắp để các con có một gia đình hạnh phúc.
Với tôi, tình nghĩa và sự đồng hành trong cuộc sống lúc này quan trọng hơn cả tình yêu. Cuộc sống vợ chồng chắc chắn sẽ có những lúc nắng mưa, sóng gió, nhưng nhìn thấy sự cố gắng vun vén của đối phương dành cho gia đình là điều giúp chúng tôi trụ vững.
Hai vợ chồng đều bận rộn nên thời gian được sắp xếp linh hoạt để có thể chăm con, đợt nào tôi đi quay phim tối ngày thì anh ở nhà hỗ trợ. Có một thói quen từ lúc yêu đến giờ chúng tôi vẫn giữ, đó là buổi sáng ai dậy sớm hơn thì người đó nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Và tất nhiên chồng tôi luôn là người dậy sớm hơn, nhờ vậy tôi cũng phần nào không bị áp lực về gia đình.
PV: Xin cảm ơn chị!






