Theo những chia sẻ trên tờ Asahi Shimbun danh tiếng, vị đạo diễn tài hoa này đã không ngần ngại bóc tách những bất cập cốt lõi trong bộ máy sản xuất. Sự bùng nổ về số lượng anime ra mắt mỗi năm dường như đang tỷ lệ nghịch với chất lượng quản lý và hệ thống đào tạo nhân lực truyền thống.
Lỗi tại ai khi các bộ phận sản xuất “mạnh ai nấy làm”?
Theo đạo diễn Taniguchi, vấn đề nhức nhối đầu tiên xuất phát từ chính sự yếu kém trong công tác quản lý của các đạo diễn chính. Khi người đứng đầu không đưa ra một tầm nhìn quyết liệt và định hướng lộ trình rõ ràng ngay từ đầu, các bộ phận sản xuất bắt đầu rơi vào trạng thái hoạt động độc lập, rời rạc.

Để minh chứng, ông dẫn câu chuyện các đạo diễn hình ảnh (DoP) hiện nay thường xuyên lên mạng xã hội khoe những bức ảnh so sánh trước và sau khi xử lý hậu kỳ (composite). Dù những kỹ xảo lung linh ở khâu hậu kỳ này được xem là “cứu cánh” sửa lỗi cho các tư liệu gốc kém chất lượng, nhưng ông khẳng định đây là một quy trình ngược đời. Đáng lẽ ra, đạo diễn phải vạch sẵn lộ trình chuẩn xác để các cộng sự thực hiện đúng ngay từ khâu đầu tiên, thay vì phó mặc cho các bộ phận tự bơi rồi dùng hậu kỳ để “chắp vá” một cách khiên cưỡng.
Hệ lụy từ trào lưu “anime ngắn kỳ” và sự đứt gãy hệ thống truyền nghề
Không chỉ dừng lại ở lỗ hổng quản lý, ông Taniguchi còn chỉ ra sự thay đổi trong cấu trúc phát sóng từ khoảng năm 2005 là nguyên nhân gián tiếp làm tan rã hệ thống đào tạo nhân lực. Xu hướng sản xuất các anime theo mùa ngắn hạn (chỉ khoảng 11-13 tập) trở nên phổ biến, thay thế hoàn toàn cho các loạt phim dài kỳ chạy suốt nhiều năm như trước đây.
Với các dự án “đánh nhanh thắng nhanh” này, một nhân viên đồ họa hay hoạt họa chỉ có thể tham gia vào tối đa ba tập phim. Quãng thời gian này quá ngắn ngủi, không đủ để họ tích lũy kinh nghiệm thực chiến hay nhận được những phản hồi, uốn nắn cần thiết từ đạo diễn chính. Hệ thống “cha truyền con nối”, người đi trước dìu dắt người đi sau vốn là niềm tự hào của ngành anime truyền thống đang bị xói mòn nghiêm trọng. Hiện nay, theo vị đạo diễn, chỉ còn một số “ông lớn” trung thành với loạt phim dài kỳ cho trẻ em như Toei Animation, TMS Entertainment hay Shin-Ei Animation là vẫn kiên trì duy trì được hệ thống đào tạo bền vững này.

Bản chất của “thức ăn nhanh”: Đẹp mắt nhưng thiếu cá tính biệt lập
Cụm từ “thức ăn nhanh” mà đạo diễn Taniguchi sử dụng đã lột tả một cách trần trụi thực trạng đáng buồn của không ít tác phẩm anime ra mắt gần đây.
Nhìn lại những phân tích đầy sắc sảo này vào đầu tháng 6/2026, chúng ta thấy rõ một cuộc khủng hoảng danh tính đang diễn ra trong lòng ngành công nghiệp hoạt hình Nhật Bản. Mọi chuyện bắt đầu từ áp lực doanh thu và tiến độ phát sóng gấp gáp, dẫn đến việc vào ngày 8/6/2026, những cảnh báo của Taniguchi đã trở thành tâm điểm tranh luận trên khắp các chuyên trang như Anime Corner.
Phóng viên Atsushi Ohara từ tờ Asahi Shimbun nhận định, hệ quả của quy trình phân mảnh này là tạo ra những sản phẩm cuối cùng dù có kỹ xảo cực kỳ bắt mắt, dễ dàng làm hài lòng thị giác khán giả trong vài giây ngắn ngủi, nhưng khi ghép lại lại hoàn toàn trống rỗng và thiếu đi một sợi dây liên kết cảm xúc. Mỗi bộ phận có thể làm rất tốt phần việc nhỏ lẻ của mình, nhưng tổng thể tác phẩm lại thất bại trong việc truyền tải một ý đồ nghệ thuật đồng nhất.

Giai đoạn từ nay đến cuối năm 2026, khi thị trường tiếp tục đón nhận hàng trăm dự án theo mùa mới, lời cảnh báo này sẽ là một bộ lọc quan trọng buộc các nhà sản xuất phải nhìn nhận lại. Khán giả Việt Nam và toàn cầu vốn đang ngày càng tinh tế hơn; họ sẽ sớm quay lưng với những món “mỳ ăn liền” công nghiệp để tìm kiếm những tác phẩm thực sự có chiều sâu và cá tính riêng biệt.
Trả lại danh hiệu “nghệ thuật” cho Anime
Lời cảnh báo của đạo diễn Goro Taniguchi là một hồi chuông gióng lên vô cùng đúng lúc. Công nghệ có thể tiến bộ, quy trình có thể nhanh hơn, nhưng nếu thiếu đi sự chỉ đạo nhất quán và một hệ thống đào tạo con người bài bản, anime sẽ đánh mất đi “phép màu” vốn có — thứ đã từng giúp nó chinh phục hàng triệu trái tim trên toàn thế giới.
Bạn nghĩ sao về quan điểm của đạo diễn One Piece Film Red? Bạn có đồng ý rằng nhiều bộ anime hiện nay dù có đồ họa rất đẹp, kỹ xảo rất lung linh nhưng xem xong lại trôi tuột đi và không đọng lại chút cảm xúc nào, giống như một món “thức ăn nhanh” hay không? Hãy cùng chia sẻ góc nhìn của bạn với chúng tôi nhé!





